Một góc nhìn khác về vụ Đấu giá đất Thủ Thiêm

MỘT GÓC NHÌN KHÁC (hơi gắt nhưng mà…) VỤ ĐẤU GIÁ ĐẤT THỦ THIÊM VÀ….

MỠ NÓ RÁN NÓ (TAY KHÔNG BẮT GIẶC)

Việc tập đoàn Tân Hoàng Minh đấu giá thành công với 24.500 tỷ đồng lô đất ký hiệu 3-12 với diện tích 10.059,7 m2, cao gấp 8,3 lần so với giá khởi điểm. Con số này tương đương khoảng 2,4 tỷ đồng/m2 gây xôn xao dư luận. Nhìn từ góc độ tổng thể của thể chế này, ta sẽ thấy điều gì.

Miếng đất trị giá 24.500 tỷ, ngân hàng X sẽ dùng “quy trình” hợp pháp để định giá nó thành 24.500 tỷ. Theo luật được phép cho vay tối đa 70%, tức khoảng 17.150 tỷ. Nhưng để có vẻ “khách quan” và “khắt khe”, ngân hàng chỉ cho vay 15.000 tỷ.

Có tiền, con nợ sẽ vô tư lại quả cho ngân hàng … 1-2.000 tỷ, Ngoài số tiền đặt cọc theo quy định, còn 14-13.000 tỷ bỏ túi, đầu tư vào những việc khác siêu lợi nhuận, còn lại đầu tư một vài trăm tỷ gì đó vào phương án vay. Chẳng may thua lỗ thì ngân hàng “xiết nợ” miếng đất chưa thanh toán đủ cho TP và rốt cuộc.. chẳng “ai” thiệt hại gì!?

Các dự án BT, BOT, hay đường sắt cao tốc Bắc-Nam, Lào Cai, Hải Phòng… chỉ khác cái tên, còn phương thức “mỡ nó rán nó” vẫn thế.

Lấy sân bay Long Thành làm ví dụ.

Tại sao cùng công suất 100 triệu khách/năm nhưng nước khác làm chỉ mất 7-8 tỷ đô. TQ nổi tiếng tham nhũng cũng chỉ mất khoảng 10 tỷ đô mà VN dự kiến mất 16-18 tỷ?

Theo luật hiện hành, nhà đầu tư phải đối ứng ít nhất 15%. Tâng dự án lên 18 tỷ nghĩa là họ được vay 85% (cỡ 15 tỷ đô).

Khi đã có 15 tỷ, nếu quản lý tốt thì xây sân bay chỉ mất 7-9 tỷ. Chẳng cần vốn liếng hay trắng đêm suy tư gì đã dư ra dăm bảy tỷ đô. Chưa kể còn được nhận nhiều ngàn ha đất thuộc dự án (sân bay Heathrow của Anh, công suất 100 triệu khách/năm chỉ rộng 1.200ha; Long Thành cũng 100 triệu khách/năm cần những 5.000ha).

Lúc vận hành, nếu có lãi, họ sẽ tiếp tục thu nhiều tỷ đô trong hàng chục năm sau đó. Miếng đất đấu thầu cũng thế, sau vài chục năm, nếu có lời, họ sang tay như đã làm những miếng đất đấu thầu trong nội thành các thành phố lớn.

Chẳng may lỗ – đã có ngân hàng cùng chính quyền chịu.

Chính quyền thì nói đất còn nguyên đó, mất đi đâu mà sợ.

Vậy ngân hàng là ai mà chịu hoài được như thế?

Nếu là ngân hàng quốc doanh (100% vốn nhà nước hoặc nhà nước nắm cổ phần chi phối) thì đương nhiên nhà nước chịu (cùng lắm bỏ tù được vài tên).

Ngân hàng tư nhân ư? Khi nó phá sản thì, với lý do không thể để vỡ hệ thống kinh tế quốc gia, thống đốc ngân hàng NN sẽ ra quyết định mua nó với giá 0 đồng (việc này đã thực hiện vài lần rồi chứ không còn là lý thuyết).

Cuối cùng thì mọi khoản lỗ đều dồn lên đầu nhà nước.

Vậy nhà nước lấy tiền ở đâu ra?

Không phải là tiền mồ hôi nước mắt của người dân đóng thuế thì còn ai vào đây nữa?!!!

(Theo Tuấn Mai SG)

Join The Discussion

Compare listings

Compare
%d bloggers like this: